Hành trình Đỏ vẫn luôn ở trong trái tim chúng tôi…

 Cuộc vui nào rồi cũng sẽ có lúc tàn, chuyến hành trình nào rồi cũng có ngày phải chia tay. Hành trình Đỏ đã kết thúc, nhưng mỗi một chặng đường, mỗi một vùng đất, dù đi qua hay ở lại cũng đều ghi dấu trong lòng mỗi người con của Hành trình Đỏ những kí ức, những kỉ niệm chẳng thể phai mờ. Hành trình Đỏ vẫn luôn ở trong trái tim tất cả những chiến sĩ áo Đỏ cho đến mãi mãi về sau. 

 Đoàn hành trình đến thăm tượng đài Mẹ Thứ - Quảng Nam 
70 con người - 31 ngày đêm - 16 tỉnh thành - 3000 km Những con số chỉ có thể là Hành trình Đỏ - Hành trình tuyên truyền vận động hiến máu xuyên Việt, hành trình của tình nhân ái và hành trình của những trái tim thiện nguyện đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ đến với nhau. 
Nhớ những ngày cùng nhau đi qua những cung đường dài hàng trăm km, vượt qua 16 tỉnh thành phố của đoàn hành trình phía Nam, dù có những cung đường đầy khúc khửu, đèo cao hai bên là vách núi và vực thẳm của những chặng đường Tây Nguyên; hay những con đường thẳng đầy nắng, gió và cát của miền Trung… 
 Vượt qua hơn 200km từ Kon Tum tiến về Quảng Ngãi qua đèo Violak

Còn nhớ những lúc di chuyển đường dài, cả đoàn mệt lử bởi đêm hôm trước chạy chương trình văn nghệ Gala, sáng hôm sau chạy chương trình hiến máu mà trưa đã phải di chuyển sang tỉnh tiếp theo. Chẳng ai chịu nghỉ ngơi mà vẫn cất lên tiếng hát. Cả xe cùng hát, có những lần còn tự sáng tác bài hát rồi hát cho nhau nghe, có cả bài hát mang tên "Xe ca” đặc trưng của mỗi xe… Cất lên tiếng hát đơn giản vì chúng tôi là đồng đội, hát cùng nhau để vượt qua những chặng đường dài, hát cùng nhau để tiếp theo sức mạnh.
Những lúc vui đùa trên xe của các bạn TNV Hành trình Đỏ và các bạn TNV địa phương 

Nhớ những tiếng còi "Tuýt … tuýt … tuýt” của An ninh mỗi lần tập trung; những lần đêm giây cho anh em xếp hàng đội ngũ đầy nghiêm túc "10 9 8 7 6 5 4 3 2 1”; và nhớ cả những lúc bị thụt dầu hay chống đẩy khi mỗi lần ai đó vi phạm quy tắc chung của đoàn. 
Nhớ tiếng hậu cần gọi đến giờ ăn cơm, nhớ tiếng mời cơm thú vị nhưng chan chứa đầy tình cảm ấm cúng gia đình "Bát đâu bát đâu… Đũa đâu đũa đâu … Mời cả nhà ăn cơm/ Cảm ơn hậu cần/ Món gì cũng ngon/Hết”. Tiếng mời hô vang ở mỗi nhà ăn mà đoàn hành trình đến. Chúng tôi cứ giống như những đứa trẻ khi còn đi nhà trẻ, cùng nhau mời cơm, cùng nhau ăn, rồi cùng nhau dọn dẹp. 
Những ngày tập huấn đầy nghiêm túc của các bạn TNV phía Nam
 
 Bữa cơm ấm cúng cùng nhau của các bạn TNV 

Nhớ chặng dừng chân ở Đà Lạt, thời tiết Đà Lạt chào đón đoàn hành trình bởi thời tiết vô cùng lạ, trời nắng đẹp dịu dàng, trở về đêm thì se se lạnh. Các bạn tình nguyện viên Lâm Đồng tổ chức giao lưu với chúng tôi, cùng nhau nhảy múa. Nhớ nhất là giữa cái se se lạnh ấy, chúng tôi được tặng thêm bánh ngọt và sữa đậu nàng đặc trưng ở Đà Lạt. Sự nhiệt tình, hơi ấm từ những điều nhỏ bé ấy ở Đà Lạt làm cho chúng tôi lưu luyến ngày chia tay và cũng như tiếp thêm sức mạnh cho cả đoàn trên những chặng hành trình phía trước. 

Đoàn hành trình phía Nam giao lưu với tình nguyện viên Lâm Đồng

Rồi ngày chặng hành trình kết thúc, chúng tôi mỗi người trở lại nơi mình sinh ra, trở lại quê hương với hành trang của những "chiến sĩ Đỏ” nhân ái, trách nhiệm và bản lĩnh, sẽ tiếp tục là "hạt giống Đỏ” gieo mầm nhân ái, tiếp nối tinh thần của Hành trình Đỏ trên mảnh đất quê hương. Ngày chia tay, mỗi thành viên trong đoàn đều bịn rịn lưu luyến. Một tháng hành quân dọc khắp mọi miền Tổ quốc, cùng ăn cùng ở cùng sinh hoạt, dường như thói quen của mỗi người đã thay đổi, trong cái cách họ tiếp nhận dường như có thêm nhiều người khác nữa. Cũng có lúc vui, cũng có lúc buồn, thi thoảng vẫn đôi chút cãi vã. Nhưng trong chúng tôi, trái tim vẫn luôn có nhau, vì tất cả đã cùng vượt qua những thời gian khó khăn, vất vả nhất của hành trình với chính đồng đội của mình. Không chỉ cố gắng hoàn thiện tốt công việc của chiến sĩ hành trình Đỏ đi tuyên truyền vận động hiến máu, đến với nhau bởi tình yêu thương giữa con người với con người, mà ở đó chúng tôi còn cùng nhau học tập, rèn luyện và yêu thương đùm bọc nhau vượt qua 1 tháng hành trình dài. 
Giây phút chia ly đồng đội là giây phút khó quên nhất  
Thời gian trôi đi, mùa hè Đỏ 2016 của tất cả chúng tôi đã khép lại rồi đó. Còn bao nhung nhớ, còn bao vấn vương về những vùng miền nơi đặt chân tới, còn bao thương nhớ với chàng trai cô gái tình nguyện viên địa phương khi chúng tôi đến đã đón chào chúng tôi nhiệt thành, còn bao nhiêu điều yêu thương chưa kịp nói trong suốt chặng hành trình mà giờ đã phải chia xa. Nhưng tất cả chúng tôi đều tin tưởng rằng, chính  những nỗi nhớ và tình yêu dành cho nhau, sẽ giúp cho chúng tôi gặp lại nhau và yêu thương nhau nhiều hơn. 
Thanh Hà. 
Ảnh: Truyền thông Hành trình Đỏ 2016 


 

Bài viết khác

Viết bình luận